Sau quãng thời gian ấy, điều anh Bảo nhận lại không phải là những giá trị vật chất hay một thành tựu cụ thể, mà là một cách sống khác: chậm hơn, bình tĩnh hơn và biết trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc đời.
Biến cố khiến anh nhìn lại chính mình
Trước khi lựa chọn cuộc sống tu học, Lê Hoài Bảo cũng từng có những ngày tháng bận rộn với công việc và những mục tiêu riêng. Giống như nhiều người trẻ, anh từng dành phần lớn thời gian để suy nghĩ về tương lai, công việc và những điều mình muốn đạt được.
Thế nhưng một tai nạn bất ngờ xảy đến đã khiến mọi thứ thay đổi.
Đứng trước ranh giới mong manh của sức khỏe và sự sống, anh bắt đầu nhận ra rằng nhiều điều con người vẫn thường xem là hiển nhiên thực chất lại vô cùng quý giá: một ngày được thức dậy khỏe mạnh, một bữa cơm bình thường, cuộc trò chuyện với người thân hay đơn giản là khả năng tự mình bước đi và cảm nhận cuộc sống xung quanh.
“Trước đây tôi luôn nghĩ mình còn rất nhiều thời gian. Sau biến cố đó, tôi mới hiểu không ai biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Tôi thấy trân trọng từng phút giây cuộc đời hơn”, anh Bảo chia sẻ.
Thay vì nhanh chóng quay lại guồng quay cũ, anh đưa ra một quyết định khiến nhiều người xung quanh bất ngờ: tạm dừng công việc để tìm đến cửa Phật.
Hai năm sống chậm tại Hang Hàm Rồng và Chùa Bà Chúa Xứ Tây Ninh
Trong gần hai năm, anh Bảo dành nhiều thời gian tu học tại Hang Hàm Rồng và Chùa Bà Chúa Xứ ở Tây Ninh. Cuộc sống nơi cửa chùa khác xa nhịp sống mà anh từng quen thuộc.
Không còn những ngày chạy theo lịch trình dày đặc hay liên tục suy nghĩ về công việc, anh tập làm quen với một đời sống giản dị hơn. Mỗi ngày là những giờ thực hành, đọc sách, làm công việc trong chùa và quan sát lại chính mình.
Với anh, tu học không đơn thuần là rời bỏ cuộc sống bên ngoài mà là cơ hội để hiểu rõ hơn những suy nghĩ, cảm xúc và cách mình đối diện với khó khăn.
Có những ngày rất bình thường: dọn dẹp khuôn viên, sắp xếp sách vở, hỗ trợ công việc chung hay ngồi yên trong một khoảng thời gian dài. Nhưng chính sự lặp lại tưởng như đơn giản ấy lại giúp anh nhận ra giá trị của sự kiên nhẫn và tỉnh thức.
“Tôi từng nghĩ phải có một điều gì thật lớn lao mới khiến con người hạnh phúc. Nhưng khi sống trong chùa, tôi nhận ra đôi lúc hạnh phúc chỉ là một ngày bình an, cơ thể khỏe mạnh và tâm mình không quá nhiều lo âu”, anh nói.
Từ “tìm bình yên” đến học cách sống có trách nhiệm hơn
Thời gian tu học cũng giúp Lê Hoài Bảo thay đổi quan điểm về việc làm thiện nguyện và trách nhiệm đối với cộng đồng.
Theo anh, lòng tốt không nhất thiết phải bắt đầu bằng những việc lớn. Đôi khi đó chỉ là biết lắng nghe một người đang gặp khó khăn, dành thời gian cho người cao tuổi, giúp đỡ một hoàn cảnh yếu thế hoặc chủ động chia sẻ những điều tích cực đến những người xung quanh.
Cũng từ những trải nghiệm này, sau khi trở lại với cuộc sống thường ngày, anh tiếp tục tham gia nhiều hoạt động cộng đồng và những chuyến thiện nguyện hướng đến người già neo đơn, bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn.
Thay vì xem thiện nguyện như một hoạt động mang tính thời điểm, anh cho rằng đây là cách mỗi người tự nhắc mình về sự kết nối giữa con người với con người.
“Có những người chỉ cần mình ngồi xuống nói chuyện với họ vài phút cũng đã vui. Khi chứng kiến những hoàn cảnh ấy, mình càng hiểu rằng điều mình đang có đáng quý đến mức nào”, anh Bảo chia sẻ.
Biến cố không còn là điều muốn quên
Nhìn lại chặng đường đã qua, Lê Hoài Bảo cho biết anh không còn xem vụ tai nạn năm ấy chỉ là một ký ức tiêu cực.
Nếu không có biến cố đó, có thể anh vẫn tiếp tục cuộc sống cũ và chưa từng dành đủ thời gian để nhìn lại chính mình.
Gần hai năm nơi cửa chùa không khiến anh tách biệt khỏi cuộc đời. Ngược lại, đó trở thành khoảng thời gian giúp anh hiểu rõ hơn mình muốn sống như thế nào khi trở lại với xã hội.
Anh vẫn làm việc, vẫn có những mục tiêu riêng và vẫn đối mặt với những áp lực của đời sống thường nhật. Tuy nhiên, cách anh nhìn nhận mọi chuyện đã khác.
“Cuộc sống chắc chắn vẫn có những lúc không như ý. Nhưng bây giờ, thay vì hỏi tại sao chuyện đó xảy đến với mình, tôi thường tự hỏi mình có thể học được điều gì từ nó. Còn được sống, được làm việc, được gặp những người mình thương đã là một điều rất đáng biết ơn”, anh nói.
Với Lê Hoài Bảo, chuyến hành trình từ một biến cố tai nạn đến gần hai năm tu học tại Hang Hàm Rồng và Chùa Bà Chúa Xứ Tây Ninh cuối cùng không phải là câu chuyện về việc rời bỏ cuộc sống, mà là hành trình học cách trở lại với cuộc sống bằng một tâm thế khác: bình tĩnh hơn, bao dung hơn và biết quý trọng từng phút giây mình đang có.